Tỉnh, Thức

TỈNH!
Cõi mộng bao giờ cũng trống không
Người mê mải miết cứ long đong
Sớm chiều vọng tưởng, thêm phiền luỵ
Niệm Phật Di Đà hết ngóng trông
THỨC!
Thức giấc thật rồi mới biết ta
Đêm qua trong mộng thấy lân la
Nhà cao cửa rộng người đưa đón
Con cháu đầy đàn, chốn phồn hoa
Ta Bà danh lợi hơn thua mãi
Chẳng chút dừng chân , dẫu sát na.
Thôn quê cho đến nơi đô thị
Đảo điên nào kể chánh hay tà
Bỗng đâu chợt tiếng chuông ngân vọng
Xoá tan mọi thứ, khắp gần xa
Thì ra là mộng, chìm trong mộng
Thức giấc thật rồi, mới biết ta!
Thích Thường Tín